Trao đổi - Phản biện » Kinh tế
5.000 tỉ đồng chạm vào... cầu Long Biên 
(21:37:37 PM 10/10/2011)

Cầu Long Biên - Ảnh: Tư liệu
Khi dùng một gói tiền lớn để can thiệp vào một chứng tích, biến nơi đây thành một bảo tàng lịch sử cận đại... bố cục của dự án tôn tạo này chứa những tham vọng không cần thiết. “Bảo tàng lịch sử cận đại” là chiếc áo quá rộng khoác vào một chiếc cầu, dẫu Long Biên đã từng gắn với lịch sử gìn giữ độc lập dân tộc. Bởi một Long Biên, dù khôi phục quá khứ bằng tư liệu, hiện vật cũng chỉ là một lát cắt của lịch sử và là một “mảnh linh hồn” của văn hoá Hà Nội.
Rồi lối sống tiêu dùng hiện đại như càphê, nhà hàng được đặt trên các toa xe là một sự du nhập không tương xứng với cái mà Long Biên đang có là một đường ray cho tàu chạy suốt thời gian qua. Linh hồn của cầu Long Biên là ở đường ray, nơi mà mỗi ngày đêm có tiếng còi tàu vào Hà Nội. Giả sử điều này mất đi theo những giọt càphê, hay bát phở gà trên toa nhà hàng thì Long Biên sẽ hao hao như bao con phố khác ở thủ đô. Sự khác biệt không còn thì vẻ đẹp nào được tôn vinh?
Đành rằng, ở thời điểm này, sự nhếch nhác trên cầu là có thật. Ban ngày họp chợ tự phát, ban đêm hàng nước phục vụ khách ra đứng ngắm sông... đã chiếm dụng không gian đi lại. Dưới chân cầu vẫn còn những ổ rác, kim tiêm, những thân phận trôi dạt… Nếu biến khu vực bãi Giữa thành công viên sinh thái, liệu có xoá sạch hiện trạng nhếch nhác này không? Nếu xét về sự thi vị của người đi qua cầu Long Biên thì có thể chia thành cảm giác động và tĩnh. Tĩnh là phần giao thoa từ quá khứ đến hiện tại, là ở động thái ngắm nhìn từ trên cầu. Động là chức năng giao thông của cầu gắn với hình ảnh đoàn tàu đi qua. Bảo tồn thành công là bảo tồn được cảm giác thi vị này.
Các hạng mục như bảo tàng cổ vật, bảo tàng nghệ thuật đương đại, vườn treo và các phố nghề... đặt ra vấn đề: thứ nhất, liệu đảm bảo có cổ vật và có các tác phẩm nghệ thuật đương đại để trưng bày không? Đó là chưa kể đến tính cạnh tranh về hàm lượng văn hoá của bảo tàng so với các bảo tàng đã tồn tại giữa Hà Nội. Thứ hai, không gian một phố nghề hay vườn treo có sức sống không chỉ là vòm cầu, trong khi trước và sau vòm cầu là quán bia, tiệm phở, shop thời trang… Sinh kế của người dân khó mà đổi thay để nhường chỗ cho một không gian đặc sệt văn hoá trưng bày.
Tình yêu đối với một cây cầu đã cũ là một điều quý. Từ tình yêu đó có thể huy động các học giả, chuyên gia vào cuộc để có một lăng kính nhìn thấy Long Biên từ quá khứ đến mai sau. Không còn sự chọn lựa nào khác là đưa Long Biên vào sống trong luật Di sản để có cách ứng xử hợp lý.
Dự án “Quy hoạch bảo tồn, cải tạo và phát triển cầu Long Biên và khu vực xung quanh cầu” do kiến trúc sư Nguyễn Nga, tổng giám đốc công ty Cầu Rồng đề xuất. Với kinh phí gần 5.000 tỉ đồng, trong vòng mười năm, bà dự định sẽ cải tạo và quy hoạch cầu Long Biên thành bảo tàng sống, khu văn hoá, du lịch bậc nhất giữa lòng thủ đô.
Theo đề án, cây cầu sẽ được nâng cao 3m để tàu thuyền đi lại; được nới rộng và được gắn pháo trên những nhịp cũ để giữ lại ký ức một thời hào hùng của lịch sử dân tộc. Đường ray ở chính giữa sẽ dành riêng cho các hoạt động văn hoá sáng tạo. Những nhịp cầu sẽ được bao phủ bởi những tấm kính trong suốt và một không gian lớn sẽ được dành để triển lãm mô hình tàu hoả chạy bằng hơi nước, các toa tàu cổ trở thành quán càphê, nhà hàng.
Phần gầm cầu gồm 131 vòm cầu dọc phố Gầm Cầu và Phùng Hưng sẽ được cải tạo thành những khu vườn treo, tạo ra những phòng triển lãm nghệ thuật truyền thống. Khu bãi giữa sông Hồng sẽ được đắp cao, xây kè thành công viên tự nhiên với làng nghề trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải... Bên bờ Bắc, về phía Gia Lâm sẽ dựng tháp Sen – bảo tàng nghệ thuật đương đại có hình dáng bông hoa sen đang hé nở – loài hoa sắp trở thành “Quốc hoa” Việt Nam. Dự án này đang được trưng cầu ý kiến (theo www.dangcongsan.vn)
Bạn cũng có thể quan tâm:
-
Hợp tác chiến lược Việt Nam - Hàn Quốc: Từ cam kết chính trị đến liên kết kinh tế xanh thực chất
-
Mở rộng đường Rừng Sác- phát triển hay đánh đổi?
-
Chào mừng Năm Quốc gia Du lịch Gia Lai 2026: Đầu tư nông nghiệp công nghệ cao, chế biến, xuất khẩu và du lịch - hướng đi đúng, hiệu quả
-
Nông nghiệp xanh chỉ thành công khi tiếp thị xanh dựa trên giá trị thật
-
Triển khai Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng: Thu hút tư nhân tham gia bảo vệ môi trường là tất yếu
-
Vì sao nông nghiệp có giá trị cao nhất nhưng vẫn bị xem là ‘kèo dưới’?
-
Nhân lực Nông nghiệp 4.0: ‘Lấp đầy’ khoảng trống bằng nỗ lực đa bên
-
Có thể ”để dành” tín chỉ carbon để bán giá cao hơn?
-
Tín chỉ carbon trở thành ”tiền tươi thóc thật”
Bài viết mới:
- Sửa Luật Bảo vệ môi trường 2020: Đã đến lúc cần “luật hóa” lực lượng ứng cứu chuyên nghiệp (07/05/2026)
- Có 14 tập thể và cá nhân đoạt giải cuộc thi “Đồng xanh - Không khí sạch” do Hội BVTN&MT Việt Nam tổ chức (06/05/2026)
- Văn phòng VACNE nỗ lực hoàn thành tốt nhiệm vụ 6 tháng đầu năm 2026 (05/05/2026)
- Cây cổ thụ đầu tiên của xã Bình Định, tỉnh Hưng Yên được công nhận Cây Di sản Việt Nam (05/05/2026)
- Bảo tồn các loài thực vật nguy cấp tại Việt Nam: từ hiện trạng đến giải pháp bền vững (05/05/2026)
- Cây Gội nước hơn 200 năm tuổi tại Vĩnh Long được công nhận Cây Di sản Việt Nam (05/05/2026)
- Sáng kiến tổ chức Cuộc thi Đồng Xanh - Không Khí Sạch do VACNE tổ chức rất xuất sắc (05/05/2026)
- Hợp tác chiến lược Việt Nam - Hàn Quốc: Từ cam kết chính trị đến liên kết kinh tế xanh thực chất (24/04/2026)
- VACNE: Thúc đẩy chuyển đổi xanh từ nền tảng tư duy và khoa học (23/04/2026)
- Sinh viên Phạm Đoàn Việt Anh: Tiếp cận mới về an sinh xã hội cho lao động phi chính thức trong nền kinh tế số (21/04/2026)
Sửa Luật Bảo vệ môi trường 2020: Đã đến lúc cần “luật hóa” lực lượng ứng cứu chuyên nghiệp
(Tin Môi Trường) - Trong khi Luật Bảo vệ môi trường 2020 đã chuyển mạnh sang tư duy phòng ngừa, quản lý rủi ro, thì thực tiễn lại đặt ra một câu hỏi ngược: khi sự cố xảy ra, hệ thống ứng phó có thực sự vận hành hiệu quả?. Từ góc nhìn của người nhiều năm trực tiếp tham gia xử lý các sự cố môi trường và hiện là Tổng Thư ký - Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường Việt Nam, ông Phạm Văn Sơn cho rằng, khoảng trống lớn nhất hiện nay không chỉ nằm ở quy định, mà nằm ở cách chúng ta tổ chức năng lực ứng phó trong thực tế.
168 trạm quan trắc bị can thiệp - khi “sự thật môi trường” bị bóp méo
(Tin Môi Trường) - Thông tin 168 trạm quan trắc môi trường bị can thiệp không chỉ là một con số gây sốc. Nó là dấu hiệu của một vấn đề nghiêm trọng hơn: niềm tin vào dữ liệu môi trường – nền tảng của quản lý và bảo vệ sức khỏe cộng đồng - đang bị xói mòn.
42 cây mai bị tịch thu và câu chuyện “nguồn gốc” không thể xem nhẹ
(Tin Môi Trường) - Vụ việc một cá nhân bị xử phạt và tịch thu 42 cây mai kiểng không rõ nguồn gốc tại Vườn quốc gia Côn Đảo không đơn thuần là chuyện vi phạm hành chính. Đằng sau con số “42 cây mai” là câu hỏi lớn hơn về ý thức pháp luật, đạo đức môi trường và cách chúng ta ứng xử với tài nguyên thiên nhiên.

Trợ giúp |
Site map |






























