Khổ mấy cũng không bỏ nghề quét rác
(10:09:54 AM 26/01/2013)
Lớn lên không nhớ nổi mặt cha, một mình mẹ phải gieo neo lắm mới nuôi được hai chị em tôi ăn học. Mẹ vừa quét rác ở chợ Tổng theo ca, vừa rửa bát thuê cho các quán ăn để nhặt nhạnh từng đồng bạc lẻ. Thương mẹ, dù thiếu thốn hơn bạn bè cùng trang lứa nhưng chị em tôi luôn học tốt. Tôi đậu Đại học Công đoàn trong niềm vui khôn tả của mẹ...
![]() |
| Chị Hà làm nhiệm vụ. |
Nhưng cuộc đời mấy ai học được chữ ngờ. Khi tôi lên năm thứ hai đại học thì mẹ lâm bệnh nặng rồi mất. Gia cảnh khó khăn, tôi chỉ còn cách từ bỏ ước mơ giảng đường để về lo cho em trai tiếp tục được đi học. Và như một định mệnh, không một công việc nào tiếp nhận tôi trừ nghề lao công. Những ngày đầu tiên cầm chổi đối với một cô gái tuổi 20 thật khó khăn...
Có một kỷ niệm đến giờ tôi vẫn nhớ mãi, đó là hồi mới đi làm, tôi đang dọn vệ sinh ở cổng rạp chiếu phim thành phố thì nhìn thấy cậu bạn học cùng lớp thời phổ thông đi xem phim với người yêu. Theo thói quen, tôi cất tiếng gọi nhưng cậu ta hình như không nghe thấy.
Hôm sau, cậu bạn ấy tìm gặp riêng và bảo thẳng rằng, từ sau khi tôi đang quét đường thì đừng gọi cậu ấy. Định trả lời cậu ta nhưng cổ họng tôi nghẹn đắng. Sau lần ấy, nhiều khi tôi muốn nghỉ việc, nhưng đồng nghiệp động viên, rồi nghĩ đến đôi mắt của mẹ phút chia xa, nghĩ đến cậu em trai ham học, tôi gắng gượng. Và cũng từ đó trở đi, tôi rèn cho mình thói quen hễ cầm chổi, đẩy xe ra đường thì chỉ thấy rác chứ không nhìn người...
Năm nay đã ngoài 30 tuổi, nhưng tôi vẫn sống một mình. Em trai đã tốt nghiệp đại học, có công việc ổn định tại thủ đô, có gia đình riêng, dù rất thương chị nhưng thỉnh thoảng mới ghé về thăm được. Bạn bè cùng tổ thường đùa vui rằng, phụ nữ chưa chồng mà muốn trở thành "hiệp sĩ rác" phải chấp nhận ế 60%, bởi thật khó có người con trai nào chịu chấp nhận cảnh cô gái của mình suốt đêm lụi cụi ngoài đường, áo quần sực mùi rác.
Hiểu được điều ấy vậy mà mỗi khi vô tình nhìn thấy bạn bè đầm ấm bên gia đình con cái, lòng tôi vẫn buồn tê tái... Tôi luôn hy vọng, một ngày không xa hạnh phúc sẽ đến gõ cửa cuộc sống của mình, dù tôi tự nhủ khổ mấy cũng không bỏ nghề...
Chị Phan Thị Hà - Đội 3, Công ty Vệ sinh Môi trường, TP.Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc.
Bạn cũng có thể quan tâm:
-
Chạy vì một Việt Nam không có bạo lực với phụ nữ và trẻ em gái
-
"Rốn lũ" Bình Định sau bão
-
Nợ lương ở các công ty công ích: Sở Tài nguyên - môi trường TP HCM nhận sai sót
-
Nhà ngập cả mét bùn, 13 người Thanh Hóa chết, mất tích sau lũ
-
Tình người trong cơn lũ dữ ở Thanh Hóa
-
Lũ khủng khiếp cuốn đứt chân đường dẫn lên cầu treo Chôm Lôm
-
Thảm họa vỡ đập thủy điện tại Lào
-
Những hình ảnh xúc động tại tâm lũ Yên Bái
-
Vượt lên số phận
Bài viết mới:
- Ngày Dọn rác Thế giới - World Cleanup Day 2026 tại Thành phố Hồ Chí Minh (20/09/2026)
- Công nhận Cây Di sản Việt Nam và xác lập kỷ lục “Thiên niên cổ mộc” (15/09/2026)
- Nghiên cứu về thông tin nạn nhân chất độc da cam trên báo mạng điện tử (12/09/2026)
- Thông tin về nạn nhân chất độc da cam trên báo mạng điện tử ở Việt Nam hiện nay (11/09/2026)
- 46 cây cổ thụ tại Thảo cầm viên Sài Gòn được công nhận Cây Di sản Việt Nam (11/09/2026)
- Lâm Sơn: Tăng cường nâng cao nhận thức cộng đồng và quản lý rủi ro thiên tai dựa vào cộng đồng (11/09/2026)
- Những cây Đỏ đầu tiên được công nhận Cây Di sản Việt Nam (10/09/2026)
- Lãnh đạo chủ chốt của VACNE đồng thuận triển khai kế hoạch hoạt động 2 tháng tới (10/09/2026)
- Cao Bằng: Công nhận cây Đa xóm Bản Vàng, xã Yên Thổ là Cây Di sản Việt Nam (27/08/2026)
- Hội Bảo vệ môi trường Thanh Hóa tổ chức Đại hội lần thứ III, nhiệm kỳ 2026–2031 (17/08/2026)
Hoài niệm về Tết Trung Thu xóm tôi
(Tin Môi Trường) - Thấm thoắt, đã mười mấy mùa trăng trôi qua. Chúng tôi – những đứa trẻ ngày nào lớn lên thiếu vắng vòng tay cha – giờ tóc đã ngả màu sương. Thế nhưng, mỗi độ Trung Thu về, lòng lại nao nao lạ thường. Trong sắc thu se sắt ấy, ký ức một thời hiện về – rực rỡ sắc lân, rộn rã tiếng trống, và thẳm sâu là hình ảnh người cha âm thầm thắp sáng tuổi thơ bằng tất cả tình yêu thương giản dị.
Phụ nữ Hà Nội đưa tài nguyên bản địa vào chuỗi giá trị xanh
(Tin Môi Trường) - Ngày 22/7, tại xã Đoài Phương, Hội Liên hiệp Phụ nữ thành phố Hà Nội phối hợp với các đơn vị tổ chức chương trình “Phụ nữ Hà Nội phát huy giá trị tài nguyên bản địa, ứng dụng công nghệ số, chuyển đổi xanh trong kinh tế tập thể”. Sự kiện không chỉ tạo diễn đàn kết nối các mô hình kinh tế do phụ nữ làm chủ, mà còn đánh dấu sự ra đời của Hợp tác xã Du lịch chăm sóc sức khỏe và phát triển nông dược Ba Vì GREEN - mô hình liên kết sản xuất, dịch vụ và du lịch dựa trên thế mạnh thiên nhiên, văn hóa của địa phương.
Nông dân hồ hởi với tín chỉ carbon
(Tin Môi Trường) - Không chỉ trồng cây lấy lương thực, hoa trái, người nông dân ngày nay còn thu hoạch được cả tín chỉ carbon.
Vận động ngư dân đưa rác về bờ và câu chuyện thay đổi hành vi ở tỉnh Phú Yên
(Tin Môi Trường) - Thói quen của ngư dân Việt đi biển chỉ mong mang được nhiều cá về, còn rác thải sinh hoạt, thậm chí ngư lưới cụ,.. bỏ lại luôn ngoài biển như một thói quen trong nhiều thế hệ ngư dân. Biển cho tôm, cá,…và cho sinh kế, thu nhập cuộc sống ấm no, nhưng tiếc thay thứ con người trả cho biển lại là rác. Liệu có thể thay đổi thói quen, ngư dân có thể mang rác về bờ để hạn chế và trả lại sự trong lành cho đại dương?. Mô hình “Vận động ngư dân mang rác về bờ” là một minh chứng về việc ngư dân Phú Yên đã và đang thay đổi nhận thức, hành động để bảo vệ đại dương, trách nhiệm với môi trường tại địa phương.

Trợ giúp |
Site map |































