Trao đổi - Phản biện » Xã hội
Địa phương cần được "chia sẻ" nguồn lợi tài nguyên thiên nhiên
(09:20:40 AM 21/05/2012)
.jpg)
Ảnh minh họa
Huyện Phước Sơn của Quảng Nam nổi tiếng cả nước với mỏ vàng trữ lượng lớn. Theo thống kê trên địa bàn huyện hiện có 15 công ty, đơn vị được cấp phép khai thác vàng, đặc biệt, năm 2011 nhà máy tuyển luyện vàng Đăk Sa đi vào hoạt động. Nhà máy được thiết kế để xử lý tuyển 120.000 tấn quặng nguyên khai mỗi năm và có khả năng nâng công suất lên 350.000 tấn/năm. Mỗi năm, từ quá trình tuyển vàng tại đây, hơn 1 tấn vàng ròng được xuất sang Thụy Sĩ. Đây cũng là khu mỏ có hàm lượng vàng cao nhất Việt Nam với trữ lượng trung bình là 10 gam trên một tấn quặng.
Trong vài năm trở lại đây, Phước Sơn là một trong 5 huyện thu vượt ngân sách của tỉnh Quảng Nam. Tổng thu ngân sách của huyện năm 2011 hơn 393 tỷ đồng, trong đó thu phát sinh kinh tế hơn 196 tỷ đồng, chủ yếu vẫn là thu từ hoạt động khai thác khoáng sản. Nhưng theo phân cấp hiện nay, toàn bộ nguồn thu đó thuộc về ngân sách cấp trên, huyện chỉ được tỉnh phân bổ lại theo ngân sách cấp hàng năm. Vì thế Phước Sơn vẫn là một trong những huyện nghèo của cả nước, nằm trong chương trình hỗ trợ đặc biệt 30a của Chính phủ, với tỷ lệ hộ nghèo năm 2011 là 64,5%.
Tại các xã có tỷ lệ hộ nghèo cao như Phước Kim (88%) Phước Thành (84,5%), Phước Lộc (84%), Phước Chánh (82%)…đều rải rác có các công ty vàng được cấp phép, chưa kể các đơn vị, cá nhân khai thác vàng trái phép tồn tại. Tuy nhiên, việc hỗ trợ của công ty đối với địa phương không bao nhiêu và thực hiện dưới hình thức nghĩa vụ là chính, không giúp được gì nhiều cho người dân và địa phương. Thêm vào đó lại nảy sinh những hệ lụy như ma túy, mại dâm và bất cập về an ninh trật tự do đội ngũ công nhân, phu vàng về xã đông đúc…
Theo ông Phạm Thế Quyền, Chủ tịch UBND huyện Phước Sơn, việc chia sẻ lợi ích của địa phương trong lĩnh vực khoáng sản và thuỷ điện hiện nay là chưa phù hợp. Huyện cũng đã kiến nghị Trung ương và tỉnh nghiên cứu lại việc phân chia lợi ích cho phù hợp, nhất là các vùng có dự án, để hỗ trợ địa phương giải quyết các vấn đề xã hội phát sinh trong vùng dự án cũng như hỗ trợ phát triển hạ tầng, xã hội và giảm nghèo trong những năm tới nhưng đến nay vẫn chưa được.
Chuyện vàng ở Phước Sơn cũng tương tự câu chuyện sâm quý Ngọc Linh ở huyện Nam Trà My. Trại sâm Ngọc Linh do Công ty cổ phần dược y tế Quảng Nam quản lý, nuôi trồng, bảo tồn phát triển, báo cáo và nộp ngân sách trực tiếp với tỉnh. Việc trồng số lượng bao nhiêu, thu hoạch thế nào có hỏi, địa phương cũng hoàn toàn không hay biết. Thế nhưng, khi xảy ra mất trộm sâm quý, thất thoát sâm chính quyền địa phương huyện Nam Trà My lại phải xắn tay vào lo chuyện. Theo chuẩn mới, Nam Trà My là huyện có tỷ lệ hộ nghèo cao nhất nước, chiếm trên 84%. Với giá trị từ 40-42 triệu đồng/kg sâm tươi nên phát triển cây sâm Ngọc Linh được xác định là hướng giảm nghèo nhanh và bền vững cho địa phương. Trong vài năm gần đây huyện đã vận động nhân dân nhân giống và mở rộng vùng sản xuất ra một số xã lân cận có điều kiện thổ nhưỡng tương đồng với xã Trà Linh. Tuy nhiên, việc mua giống ở địa phương là rất khó khăn. Trại sâm chỉ cung cấp khoảng 15.000 cây con, trong khi nhu cầu thực tế lên đến 80.000-100.000 cây. Vì vậy, “chỉ cần công ty hỗ trợ giống sâm ổn định cho đồng bào Trà Linh là tốt lắm rồi, chứ không cần nhất thiết là chia sẻ lợi ích với huyện. Có cây sâm đồng bào nơi đây sẽ sớm thoát nghèo…”, ông Lê Thanh Hưng, Phó Chủ tịch UBND huyện Nam Trà My chia sẻ.
Việc khai thác yến sào ở Cù Lao Chàm cũng giống như chuyện sâm Ngọc Linh hay vàng Phước Sơn. Mọi hoạt động từ nguồn lợi “vàng trắng” đều do Đội Yến sào trực thuộc TP Hội An giám sát, quản lý khai thác. Người dân địa phương bị nghiêm cấm hoàn toàn khi vào khu vực này. Thậm chí họ muốn xin vào làm công nhân khai thác hoặc bảo vệ cũng bị từ chối vì nhiều lí do.
Để phát triển hài hoà các mối quan hệ trong cộng đồng, thiết nghĩ các cấp chính quyền cần có chính sách chia sẻ lợi ích đặc biệt từ việc tài nguyên thiên nhiên đối với các địa phương được thiên nhiên ưu đãi, chẳng hạn như chính sách chi trả phí dịch vụ môi trường rừng ở các dự án thuỷ điện đang được thực hiện…
Bạn cũng có thể quan tâm:
-
168 trạm quan trắc bị can thiệp - khi “sự thật môi trường” bị bóp méo
-
Khu tưởng niệm nạn nhân Covid-19 ở TP.HCM: Một ý tưởng nhân văn và lan tỏa giá trị cộng đồng
-
PGS.TS Vũ Thanh Ca: Cấm xe máy Vành đai 1 Hà Nội: “Hiểu đúng về ô nhiễm, sinh kế và những ‘nút thắt’ cần tháo gỡ”
-
"Bảo vệ môi trường chính là bảo vệ mái nhà chung của toàn nhân loại"
-
Cần công khai đơn vị trồng cây để nguyên bầu bọc
-
Cảnh báo việc lợi dụng bão số 3 đăng thông tin không đúng sự thật
-
Đài Khí tượng Thủy văn khu vực Nam Trung Bộ một chặng đường
-
Từ 1/8, đất không giấy tờ sẽ được cấp sổ đỏ thế nào?
-
Cuộc thi “Future Blue Innovation 2024” - Sự quan tâm của thế hệ trẻ đối với môi trường
Bài viết mới:
- Sửa Luật Bảo vệ môi trường 2020: Đã đến lúc cần “luật hóa” lực lượng ứng cứu chuyên nghiệp (07/05/2026)
- Có 14 tập thể và cá nhân đoạt giải cuộc thi “Đồng xanh - Không khí sạch” do Hội BVTN&MT Việt Nam tổ chức (06/05/2026)
- Văn phòng VACNE nỗ lực hoàn thành tốt nhiệm vụ 6 tháng đầu năm 2026 (05/05/2026)
- Cây cổ thụ đầu tiên của xã Bình Định, tỉnh Hưng Yên được công nhận Cây Di sản Việt Nam (05/05/2026)
- Bảo tồn các loài thực vật nguy cấp tại Việt Nam: từ hiện trạng đến giải pháp bền vững (05/05/2026)
- Cây Gội nước hơn 200 năm tuổi tại Vĩnh Long được công nhận Cây Di sản Việt Nam (05/05/2026)
- Sáng kiến tổ chức Cuộc thi Đồng Xanh - Không Khí Sạch do VACNE tổ chức rất xuất sắc (05/05/2026)
- Hợp tác chiến lược Việt Nam - Hàn Quốc: Từ cam kết chính trị đến liên kết kinh tế xanh thực chất (24/04/2026)
- VACNE: Thúc đẩy chuyển đổi xanh từ nền tảng tư duy và khoa học (23/04/2026)
- Sinh viên Phạm Đoàn Việt Anh: Tiếp cận mới về an sinh xã hội cho lao động phi chính thức trong nền kinh tế số (21/04/2026)
Sửa Luật Bảo vệ môi trường 2020: Đã đến lúc cần “luật hóa” lực lượng ứng cứu chuyên nghiệp
(Tin Môi Trường) - Trong khi Luật Bảo vệ môi trường 2020 đã chuyển mạnh sang tư duy phòng ngừa, quản lý rủi ro, thì thực tiễn lại đặt ra một câu hỏi ngược: khi sự cố xảy ra, hệ thống ứng phó có thực sự vận hành hiệu quả?. Từ góc nhìn của người nhiều năm trực tiếp tham gia xử lý các sự cố môi trường và hiện là Tổng Thư ký - Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường Việt Nam, ông Phạm Văn Sơn cho rằng, khoảng trống lớn nhất hiện nay không chỉ nằm ở quy định, mà nằm ở cách chúng ta tổ chức năng lực ứng phó trong thực tế.
Hợp tác chiến lược Việt Nam - Hàn Quốc: Từ cam kết chính trị đến liên kết kinh tế xanh thực chất
(Tin Môi Trường) - Diễn ra trong khuôn khổ chuyến thăm cấp Nhà nước tới Việt Nam của Tổng thống Đại Hàn Dân Quốc, Diễn đàn Kinh tế Việt Nam - Hàn Quốc ngày 23/4/2026 tại Hà Nội không chỉ là một sự kiện ngoại giao - kinh tế quan trọng, mà còn phản ánh rõ bước chuyển trong tư duy hợp tác song phương: từ mở rộng quy mô sang nâng cao chất lượng, từ kết nối đầu tư sang đồng kiến tạo các mô hình phát triển bền vững dựa trên nền tảng công nghệ, xanh hóa và chuẩn mực toàn cầu.
42 cây mai bị tịch thu và câu chuyện “nguồn gốc” không thể xem nhẹ
(Tin Môi Trường) - Vụ việc một cá nhân bị xử phạt và tịch thu 42 cây mai kiểng không rõ nguồn gốc tại Vườn quốc gia Côn Đảo không đơn thuần là chuyện vi phạm hành chính. Đằng sau con số “42 cây mai” là câu hỏi lớn hơn về ý thức pháp luật, đạo đức môi trường và cách chúng ta ứng xử với tài nguyên thiên nhiên.

Trợ giúp |
Site map |






























