Tuổi già đơn độc dưới mái hiên
(10:21:39 AM 02/04/2012)
| Cụ Trần Văn Liêu chỉ mong có con cái ở chung, chăm sóc - Ảnh: Bảo Ân |
Mắt cụ đã lòa nhiều, chân không đi lại được và hầu như chỉ bò lết. Mọi việc ăn uống, vệ sinh cá nhân cụ ráng tự làm lấy. Thi thoảng mới có con gái của người vợ sau với đứa cháu đến thăm và giặt giũ quần áo. Nhiều lúc đói quá cụ phải bò ra đường xin hàng xóm chén cháo, miếng cơm cho đỡ đói. Mấy tháng trước, tủi thân quá, cụ đã tự gí điện vào tay để tự tử, may là có người phát hiện cứu kịp thời. Tuy nhiên bác sĩ đã phải cắt bỏ hai đốt ngón tay bị hoại tử của cụ.
Bà Bảy, người hàng xóm, nhìn cảnh cụ ngậm ngùi: “Nhiều khi ổng đói lại tủi thân nên kêu khóc suốt đêm. Lúc vợ chết, mình ổng làm lụng vất vả nuôi sáu, bảy người con, vậy mà nay không có người con nào ở chung chăm sóc cho cha”.
Thấy chúng tôi đến hỏi chuyện, cụ khóc nấc lên. Hai hàng nước mắt chảy ra nơi khóe mắt đầy nếp nhăn, cụ nói: “Giờ tôi già rồi, ăn uống chẳng là bao, chỉ tí nước cháo qua ngày thôi mà. Tôi chỉ mong có đứa con nào về ở cùng thôi... Giờ đây con cái không đứa nào nuôi, chúng lại không cho tôi bán nhà thì tôi lấy tiền đâu mà sống qua ngày. Chẳng lẽ tôi cứ xin cơm cháo hàng xóm mãi”.
Nhà người con gái lớn của cụ nằm cách nhà cụ không xa. Bà Trần Minh Tuấn (53 tuổi, đang là điều dưỡng tại Bệnh viện An Bình, Q.5) tâm sự trong làn nước mắt khi nói về tình cảnh của cha mình: “Tôi và các em vẫn có lo cho cha, thỉnh thoảng vẫn cho tiền cha nhưng đúng là chúng tôi không thể trực tiếp chăm sóc và không thể ở chung với ông được. Đã lâu lắm rồi tôi không ở chung với cha nữa, tính cách cụ cũng có nhiều điều trái ngược lắm. Từ trước giờ cha tôi giáo dục con cái chỉ bằng roi vọt chứ chẳng có tình cảm bao giờ...”.
Bà nói tiếp: “Tôi có một mình, không có gia đình riêng nên chẳng màng gì tới tiền bán nhà đâu. Những đứa em khác thì tôi không biết ý thế nào. Nếu cha muốn bán nhà để sống tốt hơn thì tôi đồng ý. Giờ tôi cũng không nghĩ được cách nào khác và tôi vẫn không thể trực tiếp chăm sóc ông được...”.
Trao đổi về tình cảnh đáng thương của cụ Trần Văn Liêu, chủ tịch UBND P.7, Q.6 Nguyễn Huy Thắng cho biết: “Vừa qua phường có biết hoàn cảnh của cụ. Phường cũng từng mời đại diện gia đình tới trao đổi và gia đình có nói sẽ về chăm sóc cụ tốt hơn. Với hoàn cảnh cụ bây giờ thì phường sẽ cố gắng phối hợp với Hội Người cao tuổi, Hội Phụ nữ, Phòng LĐ-TB&XH của phường và quận tìm phương án giúp đỡ cụ”.
Bạn cũng có thể quan tâm:
-
Chạy vì một Việt Nam không có bạo lực với phụ nữ và trẻ em gái
-
"Rốn lũ" Bình Định sau bão
-
Nợ lương ở các công ty công ích: Sở Tài nguyên - môi trường TP HCM nhận sai sót
-
Nhà ngập cả mét bùn, 13 người Thanh Hóa chết, mất tích sau lũ
-
Tình người trong cơn lũ dữ ở Thanh Hóa
-
Lũ khủng khiếp cuốn đứt chân đường dẫn lên cầu treo Chôm Lôm
-
Thảm họa vỡ đập thủy điện tại Lào
-
Những hình ảnh xúc động tại tâm lũ Yên Bái
-
Vượt lên số phận
Bài viết mới:
- Xã Tân Thủy (Vĩh Long) tổ chức Lễ đón Bằng công nhận 6 Cây Di sản Việt Nam (22/03/2026)
- Từ khói bụi đến bầu trời “trong” (19/03/2026)
- Nhân rộng mô hình nông nghiệp xanh: Bài học của người thành công (19/03/2026)
- Phát huy vai trò sự kiện Bảo tồn Cây Di sản trong phát triển kinh tế - xã hội ở Việt Nam (18/03/2026)
- Đóng góp ý kiến của cử tri trí thức tới Kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI (18/03/2026)
- Quế - cây di sản, cũng là cây thuốc quý (18/03/2026)
- Cây Quế đầu tiên được công nhận Cây Di sản Việt Nam (18/03/2026)
- Bổ nhiệm lại chức danh phó giáo sư tại Học viện Y - Dược học Cổ truyền Việt Nam (18/03/2026)
- Hội thảo quốc tế “Quản lý chất thải tích hợp và bền vững” tổ chức tại Đà Nẵng (09/03/2026)
- VACNE ra mắt Mạng lưới Sức khỏe môi trường (06/03/2026)
Hoài niệm về Tết Trung Thu xóm tôi
(Tin Môi Trường) - Thấm thoắt, đã mười mấy mùa trăng trôi qua. Chúng tôi – những đứa trẻ ngày nào lớn lên thiếu vắng vòng tay cha – giờ tóc đã ngả màu sương. Thế nhưng, mỗi độ Trung Thu về, lòng lại nao nao lạ thường. Trong sắc thu se sắt ấy, ký ức một thời hiện về – rực rỡ sắc lân, rộn rã tiếng trống, và thẳm sâu là hình ảnh người cha âm thầm thắp sáng tuổi thơ bằng tất cả tình yêu thương giản dị.
Giữa tâm bão Trung Bộ, những người giữ “mạch sống” của từng bản tin
(Tin Môi Trường) - Trên dải đất Trung Bộ, nơi núi áp sát biển, sông ngắn và dốc, thiên tai chưa bao giờ là câu chuyện xa lạ. Chỉ một biến động bất thường của khí quyển, một đợt mưa lớn kéo dài, một hoàn lưu bão kết hợp đúng thời điểm cũng có thể nhanh chóng đẩy nhiều địa phương vào tình thế phải ứng phó khẩn cấp. Bão lớn, mưa cực đoan, lũ chồng lũ, sạt lở đất, sóng mạnh, ngập sâu… những hình thái thời tiết nguy hiểm ấy nhiều năm qua đã trở thành thử thách thường trực đối với Trung Bộ, vùng đất vốn đã chịu nhiều khắc nghiệt của tự nhiên.
Nông dân hồ hởi với tín chỉ carbon
(Tin Môi Trường) - Không chỉ trồng cây lấy lương thực, hoa trái, người nông dân ngày nay còn thu hoạch được cả tín chỉ carbon.
Vận động ngư dân đưa rác về bờ và câu chuyện thay đổi hành vi ở tỉnh Phú Yên
(Tin Môi Trường) - Thói quen của ngư dân Việt đi biển chỉ mong mang được nhiều cá về, còn rác thải sinh hoạt, thậm chí ngư lưới cụ,.. bỏ lại luôn ngoài biển như một thói quen trong nhiều thế hệ ngư dân. Biển cho tôm, cá,…và cho sinh kế, thu nhập cuộc sống ấm no, nhưng tiếc thay thứ con người trả cho biển lại là rác. Liệu có thể thay đổi thói quen, ngư dân có thể mang rác về bờ để hạn chế và trả lại sự trong lành cho đại dương?. Mô hình “Vận động ngư dân mang rác về bờ” là một minh chứng về việc ngư dân Phú Yên đã và đang thay đổi nhận thức, hành động để bảo vệ đại dương, trách nhiệm với môi trường tại địa phương.

Trợ giúp |
Site map |






























