Tai ương đổ xuống phận nghèo
(10:11:39 AM 27/11/2011)Hai năm trời, kể từ khi vụ tai nạn kinh hoàng giáng xuống đôi vợ chồng trẻ anh Nguyễn Văn Hà, chị Phạm Thị Tâm, ở xóm 9, huyện Hương Giang, huyện Hương Khê (Hà Tĩnh) đã làm cho gia đình này lâm vào cảnh cơ cực trăm đường. Người chồng thiệt mạng, còn người vợ đã trải qua hàng chục cuộc phẫu thuật vẫn chưa phục hồi.
Vừa phải lo chăm đứa cháu nhỏ, vừa chạy tiền theo con đi bệnh viện, ông bà Phạm Văn Khấu, Nguyễn Thị Tự (cha mẹ đẻ của chị Tâm) đã sức cùng lực kiệt.

Đứa trẻ mồ côi cha bên người mẹ nằm liệt giường (Ảnh Mai Thủy)
Cuộc sống của người dân nơi đây chỉ nhìn vào mấy sào ruộng ở vùng rốn lũ Hương Khê vốn đã nghèo khó. Nhưng cảnh nhà bà Tự còn vất vả hơn vì chồng bà bị mù hơn 20 năm nay. Nhà lại không có con trai nên mọi việc nặng đều dồn lên vai bà mẹ tảo tần.
Chị Phạm Thị Tâm là con gái lớn, do không có điều kiện theo đòi việc học hành nên khi học đến cấp 3 làphải bỏ dở chừng đi làm công nhân cho một nhà máy giày da ở thành phố Hồ Chí Minh. Năm 2007, chị Tâm lấy chồng cũng là công nhân, sau một năm sinh được cháu Nguyễn Phương Thảo. Khi cháu tròn 1 tuổi vì điều kiện vợ chồng đều phải đi làm nên chị Tâm đưa con về quê gửi cho bà ngoại. Có đứa cháu nhỏ, bà thêm niềm hạnh phúc để xua đi bao nỗi vất vả lo toan.
Vậy nhưng, nỗ tai ương lại tiếp tục giáng xuống những mảnh đời bất hạnh. Năm 2009, vụ tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi tính mạng của người chồng, còn chị Tâm bị gãy nát nửa người thập tử nhất sinh. Suốt 1 năm chị Tâm phải điều trị khắp các bệnh viện ở Sài Gòn. Ở nhà bà Tự chạy vạy ngược xuôi, vay khắp người thân, bạn bè rồi đến ngân hàng. Dù khổ cực đến mấy bà cũng tự nhủ phải cứu lấy đứa con gái đáng thương.
Bà bộc bạch với chúng tôi: “Nó có tàn phế thì tui cũng không muốn mất con để đứa cháu phải chịu cảnh mồ côi cả cha lẫn mẹ”.
Bà Tự (mẹ chị Tâm) đang bế cháu kể về gia cảnh trong hai hàng nước mắt (Ảnh Mai Thủy)
Rồi bà bày tỏ cảnh cùng cực trong giọng kể não nề: “Trải qua hàng chục lần phẫu thuật sọ não, xương đòn, xương đùi cho con, cả 3 con trâu là cơ nghiệp lớn nhất đều phải bán, còn đồ đạc thứ gì có chút giá trị trong nhà cũng đội nón ra đi. Đến năm 2010 con Tâm nhà tui tạm bình phục. Những tưởng của mất người còn. Ai ngờ chỉ ít tháng sau vết thương tái phát khiến nó phải chịu nhiều cơn đau dày vò suốt ngày đêm”.
Thế là bà Tự lại tiếp tục chạy vạy tiền nong cho đứa con gái ra Bệnh viện 108 Hà Nội. Sau 2 tháng điều trị, Bệnh viện chỉ định phẫu thuật thay khớp háng và nối dây chằng đầu gối với tổng số tiền sau khi trừ bảo hiểm là 70 triệu đồng.
Bạn cũng có thể quan tâm:
-
Chạy vì một Việt Nam không có bạo lực với phụ nữ và trẻ em gái
-
"Rốn lũ" Bình Định sau bão
-
Nợ lương ở các công ty công ích: Sở Tài nguyên - môi trường TP HCM nhận sai sót
-
Nhà ngập cả mét bùn, 13 người Thanh Hóa chết, mất tích sau lũ
-
Tình người trong cơn lũ dữ ở Thanh Hóa
-
Lũ khủng khiếp cuốn đứt chân đường dẫn lên cầu treo Chôm Lôm
-
Thảm họa vỡ đập thủy điện tại Lào
-
Những hình ảnh xúc động tại tâm lũ Yên Bái
-
Vượt lên số phận
Bài viết mới:
- Triển khai Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng: Thu hút tư nhân tham gia bảo vệ môi trường là tất yếu (02/02/2026)
- Đại hội XIV đã thể hiện rõ bước tiến về tư duy chiến lược đối với vấn đề môi trường (23/01/2026)
- Đại hội XIV của Đảng: Tin tưởng vào bước phát triển mới của đất nước (23/01/2026)
- Hướng tiếp cận bền vững trong xử lý rơm rạ sau thu hoạch (23/01/2026)
- Từ rơm thành tiền: Mô hình viên nén sinh khối ở nông thôn (23/01/2026)
- PGS.TS Nguyễn Đình Hòe- Nhà khoa học kiên định với đạo đức môi trường và con đường phát triển bền vững (22/01/2026)
- PGS.TS. Nguyễn Đình Hòe - Một cánh chim không biết mỏi của VACNE đã về với trời xanh (22/01/2026)
- Sách của VACNE: “Doanh nghiệp với Thương hiệu xanh cho Phát triển bền vững" (21/01/2026)
- Định hướng nghề nghiệp y dược cổ truyền gắn với bảo vệ sức khỏe cộng đồng và môi trường (21/01/2026)
- Đại hội XIV của Đảng: Bảo vệ môi trường là động lực cho phát triển bền vững (18/01/2026)
Hoài niệm về Tết Trung Thu xóm tôi
(Tin Môi Trường) - Thấm thoắt, đã mười mấy mùa trăng trôi qua. Chúng tôi – những đứa trẻ ngày nào lớn lên thiếu vắng vòng tay cha – giờ tóc đã ngả màu sương. Thế nhưng, mỗi độ Trung Thu về, lòng lại nao nao lạ thường. Trong sắc thu se sắt ấy, ký ức một thời hiện về – rực rỡ sắc lân, rộn rã tiếng trống, và thẳm sâu là hình ảnh người cha âm thầm thắp sáng tuổi thơ bằng tất cả tình yêu thương giản dị.
Khi phụ nữ nông thôn trở thành “người gác trời”
(Tin Môi Trường) - Ở những vùng quê thuần nông, nơi nhịp sống gắn chặt với mùa vụ, chuyện “giữ trời trong” không khói rơm, không mùi cháy khét sau mỗi mùa gặt tưởng chừng là câu chuyện lớn lao, xa xôi. Nhưng thực tế, sự thay đổi ấy lại bắt đầu từ những con người rất bình dị, hơn cả là những người phụ nữ, những nông dân lớn tuổi, những người ngày ngày bám ruộng, bám làng, âm thầm quyết định cách canh tác cho cả gia đình và cộng đồng…
Nông dân hồ hởi với tín chỉ carbon
(Tin Môi Trường) - Không chỉ trồng cây lấy lương thực, hoa trái, người nông dân ngày nay còn thu hoạch được cả tín chỉ carbon.
Vận động ngư dân đưa rác về bờ và câu chuyện thay đổi hành vi ở tỉnh Phú Yên
(Tin Môi Trường) - Thói quen của ngư dân Việt đi biển chỉ mong mang được nhiều cá về, còn rác thải sinh hoạt, thậm chí ngư lưới cụ,.. bỏ lại luôn ngoài biển như một thói quen trong nhiều thế hệ ngư dân. Biển cho tôm, cá,…và cho sinh kế, thu nhập cuộc sống ấm no, nhưng tiếc thay thứ con người trả cho biển lại là rác. Liệu có thể thay đổi thói quen, ngư dân có thể mang rác về bờ để hạn chế và trả lại sự trong lành cho đại dương?. Mô hình “Vận động ngư dân mang rác về bờ” là một minh chứng về việc ngư dân Phú Yên đã và đang thay đổi nhận thức, hành động để bảo vệ đại dương, trách nhiệm với môi trường tại địa phương.

Trợ giúp |
Site map |






























