Người phụ nữ hơn 20 năm làm nghề bốc xác
(09:12:36 AM 04/11/2012)Từ quốc lộ 1A đến thôn Đại Cầu, không ai xa lạ với "chị Bình bốc xác". Trong căn nhà nằm sâu hun hút cuối làng, người phụ nữ với nước da sáng, gương mặt tròn trịa cùng mái tóc xoăn đen này sống lặng lẽ cùng mẹ già. Nhắc đến tuổi, chị không nhớ chính xác năm sinh, chỉ biết mình "sinh năm con Ngọ", năm nay gần 40.
Chị bảo bén duyên với nghề bốc mộ từ khi 15-16 tuổi. Lần đầu tiếp xúc với xác chết, chị cũng thấy ghê. Nhưng khi tử khí xộc lên khiến bố bị ngất, chị đã bất chấp tất cả để làm thay. Do gia đình khó khăn, chị đành gắn bó với cái nghề "ai cũng sợ" này để nuôi sống bản thân và mẹ già. Đôi tay to bản, thô ráp của chị không biết bao lần lần mò hài cốt, nhặt nhạnh những mảnh xương thịt nát của người xấu số.
Việc bốc mộ thường diễn ra ban đêm và tùy thuộc vào gia chủ, nếu được ngày, giờ, thời điểm nào chị đều sẵn sàng "nhận nhiệm vụ". Trong cái lạnh đêm khuya, dưới hố sâu, những người đào huyệt lặng lẽ bới lớp đất đá để lộ dần cỗ quan tài đang dần mục nát. Đến khi bộ ván thiên bục ra, trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn nhỏ, đập vào mắt người nhìn là bộ xương người nằm trong vũng nước đen đặc.
Suốt 20 năm làm nghề bốc xác, nhiều lần định bỏ nghề nhưng để có tiền nuôi mẹ già và con gái, chị lại tiếp tục
Chị kể, một lần qua đường tàu sớm phát hiện xác chết bị nghiền thành 3 mảnh, chị vội báo cho công an, nhưng ở đó không ai dám nhặt xác. Thấy tội nghiệp, chị Bình lại làm. Từ đó, tên của chị được nhiều người biết đến, ở xa hay gần, nhà nào cần bốc mộ cũng luôn tìm đến. Vì thế chị đã đi khắp Hà Nam rồi sang Hưng Yên, Hải Dương, Hà Nội… để làm công việc sửa sang cho người chết.
Sức khỏe suy kiệt qua từng đêm bốc xác bởi mùi tử khí và sương lạnh thấm vào qua hơi thở, da tay. Có lần chị gặp phải mả kết, thi thể trong quan tài còn nguyên vẹn. Mở nắp quan tài ra, mùi tử khí xộc lên khiến chị chết ngất. Sau lần ấy, chị định bỏ làm. Nhưng thấy hàng xóm mỗi lần cần "sang cát" cho người thân phải chạy vạy tìm người giúp, chị đã nghĩ lại. Biết là cực nhọc nhưng chị vẫn làm phần vì mưu sinh, phần vì mong con cháu được hưởng phúc lâu dài.
Chị tâm sự, nếu không làm công việc liên quan tới xác chết và đầy tử khí thì giờ chắc chị đã có một mái ấm yên ổn như bao gia đình khác. Thời con gái, chị yêu một người và chung sống với nhau như vợ chồng. Được nửa năm, người yêu bỏ đi biệt xứ để lại chị với cái thai đã 6 tháng. Mặc dân làng cười chê, chị quyết giữ lại và sinh con.
Sau này cũng có nhiều thanh niên trong làng muốn theo đuổi nhưng chị không đến với ai. Chị sợ những nỗi đau trong quá khứ sẽ lặp lại, rồi cảnh con chung, con riêng. Con gái chị sinh năm 1993 giờ đi lấy chồng xa và đã có con. Ngày còn ở nhà, cô bé dù biết mẹ làm nghề bốc xác nhưng không chút gì ghê sợ.
"Con gái nói với tôi 'có gì mà xấu, đó là nghề nuôi con lớn đến ngày hôm nay nên mẹ đừng nghĩ ngợi nhiều'. Nó luôn là chỗ dựa tinh thần mỗi khi tôi cảm thấy mệt mỏi và chán nản", chị Bình tâm sự.
Nhắc đến tiền công, chị Bình bảo không vì ít người bốc xác mà tính đắt. Chị luôn căn cứ vào hoàn cảnh để tính công. Có gia đình bố mẹ mất sớm, 2 chị em còn nhỏ tuổi đến nhờ, chị giúp không công vì "bọn nó nhỏ thế, miếng cơm còn chưa no nữa là có tiền trả mình".
Tiền kiếm được từ việc bốc xác không dư dả nhưng cũng giúp chị trang trải cuộc sống và nuôi con. Cảm phục trước tấm lòng của chị Bình, một người đàn ông lớn tuổi ở tận miền Nam đã tìm về Hà Nam và tặng chị số tiền 70 triệu đồng để xây nhà.
Hiện tại, chị Bình sống trong căn nhà ấy với mẹ già. Chị vẫn hành nghề bốc xác nếu có ai nhờ giúp vì mong tích thật nhiều hơn nữa phúc đức cho con cháu.
Bạn cũng có thể quan tâm:
-
Chạy vì một Việt Nam không có bạo lực với phụ nữ và trẻ em gái
-
"Rốn lũ" Bình Định sau bão
-
Nợ lương ở các công ty công ích: Sở Tài nguyên - môi trường TP HCM nhận sai sót
-
Nhà ngập cả mét bùn, 13 người Thanh Hóa chết, mất tích sau lũ
-
Tình người trong cơn lũ dữ ở Thanh Hóa
-
Lũ khủng khiếp cuốn đứt chân đường dẫn lên cầu treo Chôm Lôm
-
Thảm họa vỡ đập thủy điện tại Lào
-
Những hình ảnh xúc động tại tâm lũ Yên Bái
-
Vượt lên số phận
Bài viết mới:
- Sửa Luật Bảo vệ môi trường 2020: Đã đến lúc cần “luật hóa” lực lượng ứng cứu chuyên nghiệp (07/05/2026)
- Có 14 tập thể và cá nhân đoạt giải cuộc thi “Đồng xanh - Không khí sạch” do Hội BVTN&MT Việt Nam tổ chức (06/05/2026)
- Văn phòng VACNE nỗ lực hoàn thành tốt nhiệm vụ 6 tháng đầu năm 2026 (05/05/2026)
- Cây cổ thụ đầu tiên của xã Bình Định, tỉnh Hưng Yên được công nhận Cây Di sản Việt Nam (05/05/2026)
- Bảo tồn các loài thực vật nguy cấp tại Việt Nam: từ hiện trạng đến giải pháp bền vững (05/05/2026)
- Cây Gội nước hơn 200 năm tuổi tại Vĩnh Long được công nhận Cây Di sản Việt Nam (05/05/2026)
- Sáng kiến tổ chức Cuộc thi Đồng Xanh - Không Khí Sạch do VACNE tổ chức rất xuất sắc (05/05/2026)
- Hợp tác chiến lược Việt Nam - Hàn Quốc: Từ cam kết chính trị đến liên kết kinh tế xanh thực chất (24/04/2026)
- VACNE: Thúc đẩy chuyển đổi xanh từ nền tảng tư duy và khoa học (23/04/2026)
- Sinh viên Phạm Đoàn Việt Anh: Tiếp cận mới về an sinh xã hội cho lao động phi chính thức trong nền kinh tế số (21/04/2026)
Hoài niệm về Tết Trung Thu xóm tôi
(Tin Môi Trường) - Thấm thoắt, đã mười mấy mùa trăng trôi qua. Chúng tôi – những đứa trẻ ngày nào lớn lên thiếu vắng vòng tay cha – giờ tóc đã ngả màu sương. Thế nhưng, mỗi độ Trung Thu về, lòng lại nao nao lạ thường. Trong sắc thu se sắt ấy, ký ức một thời hiện về – rực rỡ sắc lân, rộn rã tiếng trống, và thẳm sâu là hình ảnh người cha âm thầm thắp sáng tuổi thơ bằng tất cả tình yêu thương giản dị.
Có 14 tập thể và cá nhân đoạt giải cuộc thi “Đồng xanh - Không khí sạch” do Hội BVTN&MT Việt Nam tổ chức
(Tin Môi Trường) - Ngày 5/5/2026, Th.s Phạm Văn Sơn, Trưởng Ban tổ chức vừa cho biết: đã có 14 tập thể, cá nhân đoạt giải Cuộc thi “Đồng xanh – Không khí sạch” do Hội BVTN&MT Việt Nam tổ chức
Nông dân hồ hởi với tín chỉ carbon
(Tin Môi Trường) - Không chỉ trồng cây lấy lương thực, hoa trái, người nông dân ngày nay còn thu hoạch được cả tín chỉ carbon.
Vận động ngư dân đưa rác về bờ và câu chuyện thay đổi hành vi ở tỉnh Phú Yên
(Tin Môi Trường) - Thói quen của ngư dân Việt đi biển chỉ mong mang được nhiều cá về, còn rác thải sinh hoạt, thậm chí ngư lưới cụ,.. bỏ lại luôn ngoài biển như một thói quen trong nhiều thế hệ ngư dân. Biển cho tôm, cá,…và cho sinh kế, thu nhập cuộc sống ấm no, nhưng tiếc thay thứ con người trả cho biển lại là rác. Liệu có thể thay đổi thói quen, ngư dân có thể mang rác về bờ để hạn chế và trả lại sự trong lành cho đại dương?. Mô hình “Vận động ngư dân mang rác về bờ” là một minh chứng về việc ngư dân Phú Yên đã và đang thay đổi nhận thức, hành động để bảo vệ đại dương, trách nhiệm với môi trường tại địa phương.

Trợ giúp |
Site map |































