Cộng đồng » Cửa sổ tâm hồn
Hoa tím vẫn rơi đầy sân…
(09:05:28 AM 25/11/2012)Cái xứ Việt Nam mình thật lạ, nắng nôi là thế, bão lụt khốc liệt là thế, chiến tranh tàn phá là thế… mà vẫn sản sinh ra bao cô gái đẹp, xinh, đảm đang, tháo vát và yêu thương cũng rất mặn nồng. Nhưng số phận thì sao mà ba chìm bảy nổi chín lênh đênh…
Trai thời loạn, gái thời bình. Chàng trai trẻ theo đoàn quân
Rồi chẳng biết trời xui đất khiến thế nào, mẹ đứt gánh giữa đường lại chắp nối tơ duyên với một “ông Chà Và” kinh doanh trên phố. Cha dượng đưa mẹ con tôi cùng cậu quý tử đích tôn mới sinh về nước ra mắt họ nội. Khỏi nói thêm dài dòng chắc anh cũng biết, mẹ con em đã phải vượt qua không biết bao nhiêu cái “ải Chi Lăng” để hòa nhập được với cuộc sống và con người xứ Ấn. Nhưng cảnh nghèo cực vẫn cứ bám riết vì hủ tục, vì sự phân biệt đẳng cấp quá lớn và cũng vì dân số Ấn Độ quá đông nên người nhập cư càng khó bề vượt lên số phận…
Để tới cái ngày mình tình cờ gặp lại nhau ở New Delhi, em đã mong đất dưới chân bỗng dưng sụt xuống chôn vùi đi vĩnh viễn bản thân, để trong lòng anh giữ mãi hình ảnh cô gái da trắng, mắt mí lót tuy không thật đẹp nhưng từng hứa sẽ là của riêng anh…
Bao năm rồi mà em vẫn nhận ra người xưa ngay vì vẫn vóc dáng đó (dù trước là trong màu áo trắng học trò, rồi màu xanh áo lính. Nay chỉn chu complet sẫm đồng màu với càvạt), ánh mắt ấm áp đó và nhất là nụ cười rộng mở vô cùng thân thiện. Em bật khóc khi anh hỏi bằng tiếng Anh – Cô cần gặp ai? Tôi có thể giúp gì được không?
Tim em thắt lại trong một nỗi đau bỗng từ đâu ập đến. Tất nhiên làm sao anh nhận ra người phụ nữ gầy gò, đen đúa, mặc bộ sari rẻ tiền với chút trang sức làm điệu chỉ là chùm hoa nhài trắng kết trên mái tóc, đang lúng túng xoắn đôi bàn tay khô ráp vì lao động nặng nhọc kia là em. Anh lúng túng xin lỗi khi em bật khóc, rồi mời em vào nhà, rót cho em ly nước mát…
Có duyên mà chẳng có phận, nhưng đúng là ông Trời vẫn còn thương để chúng mình còn gặp lại được nhau ở một nơi không ai có thể ngờ tới - căn nhà một đồng nghiệp của anh đang công tác tại Ấn Độ. Là hàng xóm với gia đình bên ngoại của em ở Hà Nội, vợ chồng anh ấy sang đây đã giúp tìm lại được mẹ con em. Thấy gia cảnh chúng em quá tội nghiệp, bao năm rồi mà vẫn không thể dành dụm đủ tiền về thăm quê hương, anh còn kiếm cho em một chân làm thêm trong khu chung cư nhỏ này.
Và rồi từ cái ngày tình cờ "hoa tím rơi đầy sân" ấy, anh sang công tác và ghé thăm bạn…em mới tin rằng “cuộc đời không lấy đi của ai tất cả”. Gánh nặng đường xa của em như được anh đỡ cho một phần dù chỉ qua những lời hỏi han, an ủi, kể chuyện xưa – bàn chuyện nay.
Em được gặp lại nhiều bạn bè thủa thiếu thời qua lời anh kể. Được thưởng thức lại những món ngon phố phường nhờ sự kết hợp của cả tập thể người Việt
Tôm Ấn thì tuyệt ngon rồi. Cái lần đầu anh mua những con tôm hùm về để em chỉ đơn giản luộc lên, chúng mình cùng chấm muối chanh ớt ăn ngon lành ấy… bỗng anh hỏi: - Em còn giữ cuốn “Mùa tôm” của Thakazhi Sivasankara Pillai anh tặng sinh nhật không? Vừa rồi anh có ghé qua bang Kerala, nhưng không tới được tận làng Thakagi quê nhà ông ấy.
Em lại phải ngàn lần xin lỗi anh, vì chiến tranh, vì ly tán, vì cảnh sống cứ đi dần từ nhà to sang nhà nhỡ, nhà nhỏ rồi tới căn hộ một phòng của mẹ con em bây giờ chẳng khá hơn những túp lều trong khu slum (ổ chuột) là bao… mà kỷ vật quý giá – sợi dây nhỏ nhưng kết nối rất chặt mẹ con em với VN đã thất lạc đâu đó trên những chặng đường đời…
Cho tới ngày phải chia tay, em mừng vì chúng ta không còn giận hờn oán trách nhau như thủa nào nữa. Có điều em vẫn chẳng thể nào nói thành lời: “Anh đừng đi xin anh đừng đi/ Vì ai đó còn chưa nói với ai điều gì”… Để rồi bây giờ từ phương xa, đành gửi tới anh lời ca trong cuốn băng mà mỗi lần nghe em như rứt gan, rứt ruột…
Cuộc đời lạ lùng
Cuộc đời ước mơ những điều viển vông
Lòng người lạ lùng
Lòng hay thương nhớ những điều hư không
Để rồi một ngày
Một ngày nhớ thương
Hóa thành mênh mông
Đôi bàn chân nào
Làm hoa tím để hoa tím rơi đầy sân...
Bạn cũng có thể quan tâm:
-
Hoài niệm về Tết Trung Thu xóm tôi
-
Tác phẩm mới: "Chia sẻ từ trái tim"
-
Tiễn biệt GS.TS Võ Tòng Xuân - Một con người của tình thương và công việc
-
Dẫn lối cho người sống xanh
-
"Đủ duyên ta lại tương phùng"
-
Vầng trăng soi những phận người
-
Nét riêng ngày Tết miền Trung
-
Hãy "Gieo hạt mầm tử tế" và nuôi dưỡng "Những chồi non hi vọng"
-
"Vượt qua dông bão" bạn sẽ nhìn thấy "Nắng ấm sau mưa"
Bài viết mới:
- Xã Tân Thủy (Vĩh Long) tổ chức Lễ đón Bằng công nhận 6 Cây Di sản Việt Nam (22/03/2026)
- Từ khói bụi đến bầu trời “trong” (19/03/2026)
- Nhân rộng mô hình nông nghiệp xanh: Bài học của người thành công (19/03/2026)
- Phát huy vai trò sự kiện Bảo tồn Cây Di sản trong phát triển kinh tế - xã hội ở Việt Nam (18/03/2026)
- Đóng góp ý kiến của cử tri trí thức tới Kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI (18/03/2026)
- Quế - cây di sản, cũng là cây thuốc quý (18/03/2026)
- Cây Quế đầu tiên được công nhận Cây Di sản Việt Nam (18/03/2026)
- Bổ nhiệm lại chức danh phó giáo sư tại Học viện Y - Dược học Cổ truyền Việt Nam (18/03/2026)
- Hội thảo quốc tế “Quản lý chất thải tích hợp và bền vững” tổ chức tại Đà Nẵng (09/03/2026)
- VACNE ra mắt Mạng lưới Sức khỏe môi trường (06/03/2026)
Giữa tâm bão Trung Bộ, những người giữ “mạch sống” của từng bản tin
(Tin Môi Trường) - Trên dải đất Trung Bộ, nơi núi áp sát biển, sông ngắn và dốc, thiên tai chưa bao giờ là câu chuyện xa lạ. Chỉ một biến động bất thường của khí quyển, một đợt mưa lớn kéo dài, một hoàn lưu bão kết hợp đúng thời điểm cũng có thể nhanh chóng đẩy nhiều địa phương vào tình thế phải ứng phó khẩn cấp. Bão lớn, mưa cực đoan, lũ chồng lũ, sạt lở đất, sóng mạnh, ngập sâu… những hình thái thời tiết nguy hiểm ấy nhiều năm qua đã trở thành thử thách thường trực đối với Trung Bộ, vùng đất vốn đã chịu nhiều khắc nghiệt của tự nhiên.
Nông dân hồ hởi với tín chỉ carbon
(Tin Môi Trường) - Không chỉ trồng cây lấy lương thực, hoa trái, người nông dân ngày nay còn thu hoạch được cả tín chỉ carbon.
Vận động ngư dân đưa rác về bờ và câu chuyện thay đổi hành vi ở tỉnh Phú Yên
(Tin Môi Trường) - Thói quen của ngư dân Việt đi biển chỉ mong mang được nhiều cá về, còn rác thải sinh hoạt, thậm chí ngư lưới cụ,.. bỏ lại luôn ngoài biển như một thói quen trong nhiều thế hệ ngư dân. Biển cho tôm, cá,…và cho sinh kế, thu nhập cuộc sống ấm no, nhưng tiếc thay thứ con người trả cho biển lại là rác. Liệu có thể thay đổi thói quen, ngư dân có thể mang rác về bờ để hạn chế và trả lại sự trong lành cho đại dương?. Mô hình “Vận động ngư dân mang rác về bờ” là một minh chứng về việc ngư dân Phú Yên đã và đang thay đổi nhận thức, hành động để bảo vệ đại dương, trách nhiệm với môi trường tại địa phương.
Hoạt động làm sạch biển huyện đảo Phú Quý
(Tin Môi Trường) - Ngày 03/8/2024, Trung tâm Truyền thông tài nguyên và môi trường phối hợp với Huyện Đoàn Phú Quý (tỉnh Bình Thuận) tổ chức ra quân làm sạch rác thải nhựa tại bãi biển và trồng rừng phòng hộ tại khu vực ven biển Lạch Xanh, huyện đảo Phú Quý. Hoạt động với sự tham gia của gần 150 cán bộ, công nhân viên chức, lực lượng vũ trang các đơn vị và người dân địa phương.

Trợ giúp |
Site map |



![Tím[-]tình[-]yêu[-]tím[-]cả nỗi[-]nhớ[-]nhung...[-](ảnh[-]minh[-]họa:[-]my.opera.com)](/public/media/media/picture/phuongtim24-11-5eaa8.jpg)



























